Cảm nhận khổ thơ cuối bài "Đồng chí"

Chính Hữu là một nhà thơ trưởng thành trong kháng chiến. trong thời gian chiến đâu ở chiến dịch miền bắc ông đã bị ốm và được đồng đội chăm sóc rất tận tình.

Đêm nay rừng hoang sương muối
Dứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo.

Súc động trước cảnh đồng đội thiêng liêng ông đã viết bài thơ "Đồng chí". Khi đọc bài thơ lên hình ảnh mà ta nhớ nhất là hình ảnh người lính trong khổ thơ cuối. Nổi lên trong phần thơ là hình ảnh người lính trong đêm đông giá lạnh, hoang vu cùng với khẩu súng và đồng đội với tư thế chủ động chờ giặc đến.

Lúc này tình đồng đội sưởi ấm lòng họ, mang đến cho họ sức mạnh để học vượt qua rét mướt gian khổ. Họ còn có một người bạn tri kỉ "trăng treo" đây là một hình ảnh hết sức lãng mạng được nhận ra từ sự quan sát tinh tế của người lính. 

Loading...

Có thể nói đây là một hình ảnh thơ giàu chất tạo hình, một hình ảnh thơ vô cùng gợi cảm, gợi suy nghĩ liên tưởng nòng súng và "vầng trăng" vẫn tương phả nhưng lại đặt cạnh nhau. Nhà thơ lấy hình ảnh trăng để khẳng định ý nghĩa chiến đấu của các anh. Người lính chịu gian khổ, hi sinh chiến đấu đem lại hòa bình cho đất nước dân tộc.
Thật là lãng mạng biết bao, bài thơ cho ta hiểu hết được nỗi lòng người chiến sĩ, đồng đội dù có chiến đấu khó khăn gian khổ nhưng vẫn yêu đời và tin vào một niềm tin tất thắng.