Em hãy nêu cảm nghĩ của em về mẹ

Tuổi thơ tôi lớn lên từ con đê, cánh đồng, dòng sông, từ tiến sáo diều vi vu trầm bổng. Và không thể thiếu được, tuổi thơ và sự lớn khôn của tôi là từ vòng tay mẹ.

Tôi không cần mẹ là người hoàn hảo. Dù dáng mẹ thấp, da mẹ ngăm, nhưng đẹp ô cùng. Nước da ngăm đen đó của mẹ cũng là vì mẹ một nắng hai sương chăm lo cho gia đình. Đôi mắt mẹ đen sâu thẳm, những nó thật buồn. Khi tôi ốm nằm trên giường bệnh, đôi mắt mẹ thâm quầng vì không ngủ được. 

Mẹ tôi là người vui tính, đôi môi mẹ huôn nở nụ cười. Mẹ cười vậy thôi chứ tôi biết những lúc đó, mẹ chưa thực sự là hạnh phúc. Chỉ những lúc, tôi khoe mẹ những điểm mười và những lời khen của cô giáo, mẹ tôi mới hạnh phúc thật sự. Mái tóc mẹ dài ngang vai, đen mượt, lúc nào cũng cặp gọn trên đầu. Đôi bàn tay mẹ nhỏ, khô gày.

Loading...

Thực sự là đôi bàn tay ấy đã làm quá nhiều việc cho gia đình và tôi, Tôi chẳng giúp được gì cho mẹ cả.

Tôi muốn nói với mẹ: Mẹ ơi! con yêu mẹ! con đã lớn rồi, từ bây giờ con sẽ giúp mẹ việc nhà, con sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.