Kể lại kỉ niệm thầy giáo cũ nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11

Mỗi khi gần đến ngày 20 tháng 11 là em lại bồi hồi nhớ lại kỉ niệm về người thầy giáo, người đã dạy dỗ em suốt những năm cắp sách đến trường.

Mẹ em sinh ra và lớn lên ở mảnh đất đầy nắng gió của miền Trung. Sau khi học xong đại học sư phạm, mẹ theo bố em ra bắc để sống. Công việc và gia đình bận rộn nên chẳng mấy khi mẹ em có thời gian nghỉ ngơi cũng như về thăm quê, thăm thầy cô và bạn bè. Mẹ em luôn có mong muốn được một lần trở lại thăm các thầy cô giáo và bạn vè sau bao năm xa cách dù chỉ 1 lần nhưng đến tận giờ mẹ vẫn chưa thể thực hiện được. Bỗng một hôm, mẹ em gặp lại người bạn học cùng những năm cấp 3 cũng sinh sống và làm việc ở Hà Nội được vài năm. Cô cho mẹ em số điện thoại và địa chỉ cô giáo chủ nhiệm THPT – người mà mẹ em khâm phục và biết ơn.

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam năm vừa rồi, mẹ cho em đi cùng đến chúc mừng thầy giáo cũ của mẹ. Trên con đường đến nhà thầy, mẹ đã kể cho em nghe những kỉ niệm đẹp mà chăng bao giờ mẹ quên được về người thầy giáo kính yêu của mình.

Loading...

Chẳng mấy chốc hai mẹ con đã đến trước cổng nhà thầy, căn nhà tập thể không quá rộng nhưng nó được bố trí vô cùng khoa học và sạch sẽ. Tuy sân nhà thầy không rộng lắm nhưng nó được trang trí bằng những chậu hoa nhỏ xinh xung quanh nhìn rất bắt mắt. Mẹ bấm chuông, Gương mặt mẹ em thể hiện rõ sự hồi hộp.

Một ông già tóc bạc phơ bước ra, cụ cất giọng hỏi:

Xin lỗi! Quý cô muốn hỏi ai?

Mẹ nghẹn ngào đáp với giọng run run xúc động:

Dạ! thầy có phải là thầy Hùng? Em là Thúy Hồng, học sinh lớp A2 khóa 60 do thầy chủ nhiệm đây ạ! Thầy có nhớ em không ạ?

Thầy giáo già nhíu đôi lông mày, vẻ nghĩ như đang nhớ lại kí ước khi thầy con giảng dạy rồi ồ lên khe khẽ:

– Thúy Hồng?! Có phải Thúy Hồng ở Thọ An không? Thầy nhớ ra rồi! Xin mời vô nhà!
Nãy giờ, em vẫn bẽn lẽn núp sau lưng mẹ, mắt không rời gương mặt phúc hậu của thầy. Mẹ em giới thiệu em với ông.

Em ngượng ngùng cúi đầu khoanh tay chào ông. Thầy xoa đầu cười phúc hậu và nói:

Con ngoan lắm! nhìn giống mẹ như đúc vậy!

Giọng nói trầm ấm của người thầy giáo già khiến em có cảm giác thân quen giống như chính người ông của mình vậy.

Gần một tiếng, hai thầy trò ngồi ôn lại những kỉ niệm xưa. Thầy hỏi thăm từng người học trò của mình, trong đó có nhiều người thành đạt và có địa vị cao trong xã hội. Mẹ em xúc động nói:
Hơn một giờ đồng hồ, hai thầy trò ôn lại chuyện xưa. Thầy nhắc nhở và hỏi thăm những học trò cũ của mình, trong đó không ít người đã trở nên nổi tiếng. Mẹ em xúc động nói:

– Thưa thầy! Em rất biết ơn thấy vì thầy đã động viên em kiên trì thực hiện ước mơ của mình. Giờ đây em cũng được nhà nước phong tặng danh hiệu giáo viên ưu tú của tỉnh. Thầy là người đã tiếp nguồn cảm hứng học tập, phấn đấu trong cuộc việc và cuộc sống. Cây bút thầy dành tặng em khi em đoạt giải văn huyện, giờ đây em vẫn luôn giữ bên mình. Mỗi khi nhụt ý chí, chiếc bút giúp em càng quyết tâm phấn đấu hownaj.

Thầy giáo già cười hiền từ:

– Xin chúc mừng em! Vậy là thầy đã có thêm cô đồng nghiệp tận tâm với nghề và yêu thương học sinh rồi. Thầy tin rằng em sẽ còn đạt được nhiều thành tích cao hơn nữa trong tương lai.
Khi từ biệt, thầy giáo già nắm tay em và hỏi:

– Con có thích nghề dạy học không? Nghề này tuy nghèo nhưng vui. Dậy dỗ và nuôi dưỡng những học sinh như mẹ cháu, đó là điều quý giá nhất của người giáo viên đấy cháu ạ!
Suốt dọc đường về nhà, mẹ kể cho em nghe nhiều kỉ niệm đẹp nhất về người thầy cũ.

Em hứa sẽ học tập chăm ngoan để trở thành cô giáo tốt như ông bà mẹ!