Kể lại trận bóng bàn mà em nhớ mãi

Chiều chủ nhật tuần trước, em được bố cho đi lên trung tâm thể thao Huyện Thanh trì để theo dõi trận chung kết bóng bàn những tay vợt mạnh nhất của Huyện.

Giải lần này nhằm lựa chọn 3 tay vợt xuất sắc nhất để tham gia thi đấu giải bóng bàn mở rộng toàn thành phố Hà Nội. Đó cũng là trận đấu cuối cùng của thầy giáo dạy bóng bàn cho em, thầy Nguyễn Anh Ngọc đại diện cho xã Liên Ninh của em với bác Hoàng Tuấn Vinh đại diện cho xã Đông Mỹ. Trận cầu rất kịch tính và căng thẳng, cả hai tranh dành nhau từng điểm một.

Theo thể lệ thì trận đấu được thực hiện trong 7 hiệp, ai thắng được 4 hiệp trước thì người đó chiến thắng. Hai cầu thủ đã cống hiến cho người xem những pha bóng đẹp mắt đầy gay cấn. Bằng lối chơi nhanh và tấn công như vũ bão của thầy Ngọc cùng sự phòng thủ bền bỉ và khôn khéo của bá Vinh nên trận đấu đã diễn ra 6 hiệp mà chưa bên nào hạ được đối phương nên đành chấp nhận tỉ số 3-3 để rồi chuẩn bị đánh hiệp cuối cùng để phân thua thắng bại.

Loading...

Trong lúc nghỉ giải lao chờ đến hiệp cuối cùng, em đã chạy lại động viên thầy bằng khẩu hiệp “ Thầy Ngọc cố lên, Thầy Ngọc vô địch”. Mặc dầu thầy khá mệt nhưng thầy vẫn nở nụ cười dịu dàng với em đồng thời vỗ vai em và nói: thầy cảm ơn em.

Và rồi tiếng còi báo hai cầu thủ vào hiệp đấu cuối cùng. Bằng sức trẻ và sự tập trung cao độ, Thầy em bước vào hiệp cuối bằng những đường bóng cắt chéo bàn, cùng những đợt tấn công như vũ bão nên đã dồn bác Vinh vào thế phòng thủ hoàn toàn. thầy em vượt lên 13-9, dẫn trước 4 điểm. Không dừng lại ở đó, thầy Ngọc càng tập trung hơn để sớm đưa trận bóng về kết thúc có lợi cho mình để tránh việc sự phản công của bác Vinh. Kết thúc trận đấu trong niềm hân hoan chiến thắng. Một trận đấu sôi nổi và vô cùng hấp dẫn.

Em đã chạy lại và hân hoan ăn mừng chiến thắng cùng thầy. Thấy ôm em và đưa em cùng dơ chiếc cup vô định để bố em chụp ảnh lưu niệm. Em rất tự hào vì là học sinh của thầy Ngọc. Em tự hứa rằng, mình sẽ phải cố gắng luyện tập hơn nữa để trở thành vận động viên giỏi như thầy.