Kể về bà nội kính yêu của em

Bà nội em năm nay đã tám lăm tuổi, nhưng bà vẫn khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, bà vẫn còn nhanh nhẹn lắm. Nhưng dâu vết thời gian khiến mái tóc bà bạc trắng, lưng bà hơi còng, đôi bàn tay nhăn nheo.

Bà có hàm răng đen nháy chắc khỏe, bà bảo đó là do bà ăn trầu nhiều nên đến giờ hàm răng vẫn chắc khỏe. Mắt bà nhìn không còn rõ như trước nữa, nhưng đôi tai bà vẫn còn tinh lắm. Chỉ nghe tiếng xe từ xa là biết được thành viên nào trong gia đình về, thậm chí chỉ cần nghe bước chân, tiếng mở cửa là bà đã biết được từng người thân trong gia đình.

Bà kể , ngày xưa nuôi bố em cùng các bác, dì tổng cộng là 10 người con vất vả lắm, tối  ngày làm việc ngoài đồng may chăng thì đủ ăn, mãi đến sau này các bác lớn thì đỡ đần bà nên cũng bớt phần nào vất vả. Chính vì quen làm việc nên lúc nào bà cũng không để chân tay được yên, bà bảo: bà quen rồi, nếu không làm gì mà ngồi một chỗ thì buồn chân buồn tay lắm.

Loading...

Bà là người luôn ở bên em từ khi em còn bé, đến giờ đã lớn rồi nhưng không lúc nào bà không lo lắng chăm sóc em. Bà luôn bên em, bảo ban em mỗi khi em mải chơi, mỗi khi em bị điểm kém. Bà bảo: “Ngày xưa bà đông con nên không có điều kiện cho các thời gian chăm sóc, dạy dỗ từng người một, nhưng bà vẫn luôn động viên các con học hành để sau này không vất vả như bà nữa. Vì thế, các bác, chú dì nhà em ai nấy đều thành đạt và có địa vị trong xã hội. Mỗi khi học xong bài, em lại dựa vào người và nũng nịu muốn bà kể chuyện ngày xưa. Bố mẹ em thấy vậy liền bảo: con để bà nghỉ ngơi chứ lúc nào con cũng làm phiền bà khiến bà mệt đấy”. Bà em cười hiền hậu và nói: Cháu ngoan lắm, và rất vui khi, giờ cháu thích nghe chuyện gì bà kể cho. Bà tuy không được đi học do gia đình nghèo khó nhưng bà vẫn quyết tâm tự học chữ nên bà thuộc rất nhiều bài ca dao tục ngữ, thậm chí bà còn đọc và thuộc hết cả cuốn truyện kiều, Nhị độ mai, Phạm Công Cúc Hoa, Đồng tiền Vạn Lịch…  nên bà có rất nhiều chuyện hấp dẫn kể cho em.

Em rất yêu quý bà nội của mình, em hứa sẽ cố găng chăm ngoan học giỏi để ông bà bố mẹ vui!