Kể về người thân yêu trong gia đình em

Mỗi khi nghe bài hát "cháu yêu bà" em lại nhớ đến người đã chăm sóc em từ nhỏ tới lớn đó là bà em. Em rất yêu và kính trọng bà của em.

Bố mẹ em đi công tác xa nên bà ở nhà chăm sóc em. Dáng người của bà hơi gầy cao nhưng xương khớp của bà đã không còn dẻo dai như lúc còn trẻ nữa, nhưng ngày nào bà cũng tập thể dục để cho khớp dẻo dai. Khuôn mặt của bà hiền lành phúc hậu như những bà tiên trong truyện cổ tích vậy, giọng nói của bà nhẹ nhàng đầm ấm đưa em đến những câu chuyện cổ tích hay và hấp dẫn lúc em còn bé thơ.

Kể về người thân yêu trong gia đình em

Mái tóc của bà trắng bạch như một dòng suối trong veo, còn nhớ lúc em và bà ngồi cùng nhau, em đã tự tay nhổ những sợi tóc bạc trên đầu bà. Đôi mắt của bà sáng long lanh chính đôi mắt đã chăm chút dạy cho em những bài toán. Đôi bàn tay của bà em xem đã điểm những chấm đồi mồi. Chính đôi bàn tay này đã nuôi bé em, chú em, cô em nay nuôi em khôn lớn và dạy em những nét chữ đầu tiên.

Loading...

Bố mẹ em luôn mua tặng bà những bộ áo mới nhưng bà không mặc, bà chỉ mặc những bộ áo bà bà đã bị phai màu. Em hỏi bà là tại sao không mặc bộ áo mới ba mẹ em mua, bà trả lời rằng: "những bộ quần áo này là sự kết tinh của nền văn hóa dân tộc". Bà em là người rất hòa nhã với mọi người xong quanh, lúc có bác hàng xóm trong làng bị ốm, bà em đã đến và chăm sóc cho người hàng xóm đó mấy ngày sau. Bác hàng xóng đó khỏe liền mua quà tặng bà em.

Lúc em bị ốm nặng chín tay bà đã nấu cháo gà cho em và chăm sóc em rất tận tình và chu đáo, và em đã khỏi ốm rất nhanh vì có bà bên cạnh động viên. Món ăn của bà nấu rất ngon, mỗi lần em có chuyện buồn là bà lại nấu cháo, em cứ ăn món cháo của bà vào là mọi chuyện buồn của em lại tan biến.

Lúc em cùng bạn em đi chơi về muộn, bà đã thức chờ em về mới đi ngủ. Sáng dậy em thấy sách vở của mình đã ngăn nắp rồi. Về bà em thì rất buồn nhưng bà vẫn tỏ ra vui vẻ với em nhưng thâm tâm bà rất lo lắng cho em. 
Bà là người rất năng động, buổi tối bà thường cùng mấy người hàng xóm ra đình tập thể dục. Lúc em bỏ học đi chơi về bà biết được bà không nói gì nhưng đôi mắt của bà thoáng nỗi buồn mà em không biết. Hôm sau, bà em bị ốm, em đã chăm sóc bà suốt đêm không ngủ được, em cảm thấy mình rất có lỗi vì đã bỏ học đi chơi. Mấy hôm sau bà khỏe lại, em đã xin lỗi bà. Bà giảng giải cho em là cháu phải học thì mai sau mới giỏi được. Hôm sau có kiểm tra em ôn rất kĩ và làm bài kiểm tra được điểm mười. Về khoe, bà ôm lấy em và bảo cháu bà giỏi quá.

Em rất yêu quý bà của em vì baflaf người đã chăm sóc em từ nhỏ. Em hứa sẽ dành tặng cho bà những bông hoa điểm mười cho bà vui và sẽ không gao giờ nói dối làm cho bà em buồn nữa.

Em tự hứa rằng sẽ dành ra một ngày để giúp bà làm việc nhà. Em yêu bà nhiều lắm!