Tả cây bàng nơi em ở

Thị xã Sơn Tây, Hà Nội được mọi người biết đến và đặt cho cái tên thân mật “thĩ xã bàng”. Cái tên xuất phát từ những con đường góc phố đều được trông chỉ cây bàng.

Trước cổng nhà em cũng có cây bàng già, ông nội em kể từ khi ông mới chuyển tới đây ở khi mới lấy bà nội đã có cây bàng khá to đứng trước cửa nhà rồi. Có nghĩa rằng, cây bàng còn nhiều tuổi hơn cả bố em, bố em năm nay đã 40 tuổi. Thân cây to chắc nhiều mấu và có màu xanh bạc, rễ nổi gồ gẳn lên mặt đất làm nứt một mảng lớn vỉa hè đã lát gạch. Cây có nhiều tầng tán như những chiếc ô che mát cả một khoảng không rộng lơn. Cây bàng toả bóng rộp cả khoảng sân nhỏ trước nhà. Mùa hè cây nở hoa và kết trái nhìn rất bắt mắt, chúng em còn rủ nhau hái những quả bàng chín để thưởng thức hương vị chua chat, thơm ngọt đặc trưng của nó  nữa.
Thấm thoát đã hết 3 tháng hè, thu sang những chiếc lá bàng to dày cũng vàng và rụng dần, mỗi khi có cơn gió heo may thổi nhẹ, những chiếc lá úa vàng chấp chới chao liệng trong giúp rồi nhẹ nhàng rơi xuống đường không một tiếng động.

Những chiếc là rụng đầy gốc báo hiệu một mùa đông sắp tới. Dường như nó thu hết sức sống vào trong để chuẩn bị chống chọi với mưa phù gió bấc với lớp vỏ xám đục.
Nhưng khi mùa xuân đến, cây bàng như hồi sinh. Muôn ngàn lộc biếc nhú ra từ khắp các cành cao, cành thấp, Những chùm lá non hé mở thẹn thùng, e ấp. Những chiếc lá sẽ mở bung ra vào cuối tháng 2 đầu tháng 3. Những chiếc lá xanh non mơn mởn,  khe khẽ đu đưa như mời chào, vẫy gọi. Đến cuối tháng 3, cây bàng như khoác trên mình chiếc áo mới đầy sức sống mãnh liệt.

Loading...

Vậy là đã qua 1 năm nữa của cây bàng già.