Bài văn xúc động tả người bố làm nghề xe ôm

Mỗi sáng em thức giấc, bố em đã đi làm tự bao giờ mà em chẳng hề hay biết. Đến tối mịt bố mời về đền nhà, có hôm bố phải đưa khách đi xa đến tậm đêm mới về đến nhà.

Về nhà bố cố gượng cười với mẹ con em nhưng em biết bố đang phải chịu những cơn đau quằn quại đang hành hạ cái thân hình gầy gò, xanh xao. Mỗi lần nhìn bố ôm bụng đau đến vã mồi hôi em biết ngay là căn bệnh dạ dày đang hành hạ bố mình nhưng chỉ vì nhà quá nghèo, hơn nữa cả nhà em chỉ trông chờ vào chiếc xe máy tàu mà bố dùng để trở khách.

Nhiều lần em thấy mẹ khóc và bảo bố em là tạm nghỉ ở nhà rồi đi khám để điều trị dứt điểm bệnh đau dạ dày, thì bố nhất định không nghỉ, bố bảo: giờ nghỉ thì nhà mình lại càng khó khăn hơn, để tôi cố thêm vào ngày nữa , hôm nào trời mưa to thì tôi đi khám cũng được. Nghe xong lòng em đau quặn lại, nước mắt cứ thế tuôn ra. Em vội chạy ngay đến trước mặt bố mẹ rồi ôm chầm lấy mà khóc nức nở. Nhiều lần em xin bố mẹ đi làm thêm để kiếm tiền giúp đỡ bố mẹ. Nhưng bố em cười nhẹ xoa đầu tôi bảo: “nhiệm vụ lớn nhất của con là học tật giỏi, để sau này kiếm nhiều tiền nuôi bố mẹ già là được rồi”.

Loading...

Em luôn tự hào về người cha làm nghề xe ôm, một nghề không được xã hội coi trọng nhưng nó là nghề mà bố em thường bảo là mình làm gì không quan trọng, điều quan trọng là không cảm thấy hổ thẹn với lương tâm.

Em luôn tự hứa với bản thân là phải học thật giỏi để sau này đền đáp công ơn sinh thành của cha mẹ.