Cảm nhận 8 câu thơ cuối trích đoạn 'trao duyên'

Chép thuộc lòng 8 câu thơ cuối đoạn trích 'trao duyên', cảm nhận của em về 8 câu thơ này.

Bài làm:
Bây giờ trâm gãy gương tan
Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân
Trăm nghìn lạy tình quân
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi!
Phận sao phận bạc như vôi
Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng!
Ôi kim lang! Hỡi kim lang!

Loading...

Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây.
8 câu thơ trên được trích trong bào 'Trao duyên: làm cuộc độc thoại, đối thoại với Kim Trọng của Thúy Kiều. Ở hai câu là Thúy Kiều tự độc thoại, Thúy Kiều đã ý thức được hiện thực phũ phàng. Tình yêu của nàng với Kim Trọng đã tan vỡ như trâm gãy với gương ta không thể lành lại được.
Những nỗi đau, mỗi buồn, những kỉ niệm đẹp của Kiều 'kể làm sao xiết', nàng tự thương cho số phận mình. Từ 'lạy' ở đây khác với từ 'lạy' ở đoạn đầu. 'Lạy' là để Thúy Kiều tạ lỗi với Kim Trọng, để hối lỗi, để vĩnh biệt. Nàng tự cảm thấy được số phận mình là số phận mệnh bạc. Nàng tự thương cho chính mình và đây cũng là nỗi đồng cảm của tác giả với Thúy Kiều.
Ở câu lục cuối cùng với nhịp thơi 3/3, Thúy Kiều đã gọi kim Trọng là ' kim lang' vởi trong sâu thẳm lòng Kiều Kim Trọng là phu quân. Điều đó thể hiện tình yêu Kiều với Kim Trọng rất sâu nặng. Nhưng do hoàn cảnh, Kiều đành phải phụ Kim Trọng, đành phải vứt bỏ mối tình đẹp của mình.
Tóm lại tám câu thơ ta có thể hiểu thêm về Kiều hay cũng chính là hiểu thêm về người phụ nữ thời phong kiến.