Kể lại người tốt việc tốt mà từng chứng kiến

Mỗi việc tốt là một bông hoa đẹp cho đời, nó sẽ tỏa ngát hương đời đồng thời là những bài học quý giá dạy ta về tình thương giữa con người với con người.

Hôm qua là thứ sáu cuối tuần, mẹ bảo cho em đi chợ cùng để sau này còn biết mà giúp đỡ bố mẹ việc nội trợ. Em vui lắm nên sáng hôm sau dậy thật sớm và ngồi chờ mẹ gọi cho đi chợ cùng. Mẹ vừa dắt xe ra để chuẩn bị đi chợ thì em đã đứng ngay sau rồi. Mẹ thấy vậy khen em ngoan và động viên cố gắng học tập thật tốt và biết thêm nội trợ.

Chợ ngày cuối tuần đông đúc tấp lập hơn ngày thường. Đi gần đến hàng thịt và rau mà mẹ em mua quen, em thấy những chiếc chai không lăn giữa đường, mặt đường thì loang toàn màu trắng như sữa. Trong lúc đứng chờ mẹ vào mua đồ, em chạy ra gần chỗ đông người thì mới thấy một cô ngồi dưới đất như mới bị ngã đau mà không dậy được. Hỏi một chú gần đó em mới biết là cô đi bán sữa dạo trong chợ và bị một anh thanh niên đi xe phóng nhanh va vào làm đổ hết gánh hàng, anh ta chẳng thèm hỏi han hay nâng cô dậy mà lên xe chạy mất tăm luôn. Cô bán sữa vừa rơm rớm nước mắt vừa than: gia đình 5 miệng ăn dựa cả vào gánh sữa, giờ bị thế này tôi phải biết làm sao…. Hu hu.

Loading...

Mấy cô hàng ăn gần đó không những an ủi mà còn chế giễu cô: “Dào ôi! Có mấy chai sữa đậu nành thôi mà làm toáng cả lên, thôi đứng dậy đi đi đừng có ngồi đấy mà ăn vạ nữa không kẻo người ta đi lại va vào cho cái nữa giờ…”Mọi người xung quanh chỉ nói vọng vào như vẻ cảm thông: cũng hơn chục chai chứ chẳng ít rồi lại quay đi làm việc của họ. Thi thoảng có người đi ngang qua bảo tội nghiệp nhưng lại đi thẳng luôn như không hề liên quan.

Em thấy thương cho cô quá nên chỉ biết chạy ra và nâng cô đứng dậy nhưng có vẻ cô bị ngã ngồi nên vẫn còn đau chưa thể đứng dậy được. Lúc đó, từ trong nhà có cụ già với mái tóc bạc phơ, da đỏ hồng hào, gương mặt hằn sâu dấu vết thời gian nhưng nét mặt rất phúc hậu, cụ bảo: “trời ơi! Vô lương tâm quá, xô ngã người ta rồi mà có thể bỏ đi được sao? Rồi cụ đi nào nhà lấy chiếc chổi quét những mảnh chai vỡ , nhân tiện cụ quét luôn cả nhà bên cạnh (chắc là họ lâu không quét nên nhìn rất bẩn), cu vun vào một góc rồi lấy chiếc hót rác cũ kĩ đã rỉ hót rác vào xô rồi mang đi đổ nơi tập kết rác thải của khu chợ. Rồi cụ khẻ động viên cô bán sữa: “Thôi cháu ạ, người không sao là may rồi, của cũng đã mất rồi, giờ trách và giận củng chẳng được gì cái con người vô lương tâm ấy…”. ”Cụ có ít tiền cho cháu về mua mớ rau mà ăn”.

Cô bán sữa lau nước mắt gắng đứng dậy cảm ơn lòng tốt của cụ nhưng không lấy, nhưng cụ cứ rúi vào tay và bảo: “cái chị này hay nhỉ, đây là ta cho cháu chứ có cho chị đâu mà chị không dám cầm chứ!”. Cô ấy vừa cầm vừa cảm ơn cụ, thì đúng lúc đó mẹ em cũng đi chợ xong, mẹ thấy vậy cũng động viên và cho cô ít tiền để mua thức ăn cho con cô rồi mẹ bảo em về nhà nấu ăn thôi.

Em thấy vinh hạnh và thầm cảm ơn mẹ vì hành động cao đẹp của bà cụ và mẹ. Em tự hứa với bản thân là phải học thật giỏi và phấn đấu trở thành người tốt như mẹ của mình.