Kỉ niệm khó quên về đêm trung thu năm đó

Nhắc đến cảnh đêm trăng đẹp, em lại nhớ đến rằm trung thu năm kia, đó có lẽ là kỉ niệm em không bao giờ quên.

Cũng như mọi năm, gia đình em cùng sum vầy bên nhau để chuẩn bị bánh dẻo bánh nướng cùng mâm cỗ chông trăng đẹp nhất trong năm. Đang lụi hụi ngoài sân phụ bố em bày hoa quả và bánh lên mâm cỗ, bỗng trong nhà có tiếng gọi thều thào của mẹ em, cả hai bố con giật mình chạy vào xem mẹ bị làm sao. Vừa bước vào trong nhà em thấy gương mặt mẹ tái mét đi, mẹ không thể ngồi được nên đã nằm luôn ra nền nhà, hai tay ôm lấy cái bụng bầu to như cái trống. Em hoảng hốt khóc theo những lần mẹ nhăn mặt đau đớn, bố em thấy vậy lền bảo em đừng khóc, mẹ chỉ là đang chuyển dạ sắp sinh em bé mà thôi. Nói xong, bố em chạy đi gọi ông bà nội rồi vào lấy cái túi mà mẹ em đã chuẩn bị trước đó gần một tháng. Bố và bà nội em nhanh chóng dìu mẹ ra xe ô tô để đưa mẹ đến bệnh viện. Em thấy vậy liền chạy theo nhưng bố bảo là con ở nhà với ông nội rồi tí ông đèo xe máy vào sau. Em ngoan ngoãn ra đứng ôm ông nhìn mẹ đau đớn đến không thể tự đi được mà cần nhờ đến bà nội và bố em dìu, hai dòng nước mắt em cứ tuân chảy mà không thể nào kìm lại được. 

Ngay sau khi bố và bà nội đưa mẹ em đi bệnh viện, ông nội vội dắt xe máy ra, còn em thì đi lấy chìa khóa đóng cửa. Trên đường đi đến bệnh viện, thấy em cứ khóc suốt đường đi, ông bảo em đừng khóc, đó chỉ là mẹ bị đau đẻ nên vậy thôi, ngày xưa bà nội sinh bố em còn đau hơn nhiều cơ.

Loading...

Thấy ông nói vậy, em nín hẳn nhưng trong lòng vẫn hết sức lo lắng cho mẹ. Hai ông cháu vừa bước vào đến khoa sản bệnh viện phụ sản Hà Nội, thì bác sĩ đang bế một bé gái kháu khỉnh đỏ hỏn vẫn còn đang khóc oe oe. Vậy là mẹ em đã sinh em bé thật rồi. Em thấy vô cùng sung sướng reo lên, em lao tới ôm lấy ông bà bố mẹ và em bé mới sinh.

Vậy là cái đêm trăng của nhà em diễn ra như thế đấy